Phú Quốc: trung tâm của sự thanh tĩnh nhiệt đới

Cập nhật: 18/01/2010
Một du khách nước ngoài đến Phú Quốc và có những cảm nhận độc đáo về hòn đảo du lịch này. Cuốn cẩm nang du lịch Việt Nam cũ kỹ của tôi chỉ có vỏn vẹn hai cột ở trang cuối mô tả vài chi tiết về đảo Phú Quốc, nhưng cũng đủ để tôi tin rằng đó là một địa điểm lý tưởng để tôi nghỉ ngơi sau mười ngày đạp xe vòng quanh đất nước này.

Bay từ TP.HCM đến đảo Phú Quốc chỉ mất một giờ. Là một hòn đảo hình giọt nước, kích cỡ tương đương Singapore, Phú Quốc giống như một viên đá quý ở trạng thái tự nhiên, gợi lại cho tôi những kỷ niệm đẹp về đảo Phuket và Koh Samui của Thái Lan vào thập niên 1970, trước khi các dự án phát triển du lịch tàn phá vẻ đẹp tự nhiên của chúng.

Hòn đảo với những bờ biển cát trắng tuyệt đẹp này được bao bọc bởi khu rừng nhiệt đới lớn nhất Việt Nam, có dân số chỉ 75.000 người. Sân bay nằm gần khu trung tâm của thị trấn Dương Đông, một làng chài nhỏ bé và là thủ phủ của đảo Phú Quốc.

Từ sân bay, dưới cái nắng nhiệt đới gay gắt, tôi đi taxi khoảng 8km trên một con đường gập ghềnh tới bãi biển Ông Lăng còn rất hoang sơ. Sau khi chạy xuyên qua một vườn xoài và đến khu nhà nghỉ ven biển chen giữa những hàng cọ và đa, tôi biết mình đã tìm thấy trung tâm của sự thanh tĩnh miền nhiệt đới.

Mango Bay là một khu nghỉ mát thanh bình, yên tĩnh. Ngôi nhà nghỉ của tôi tường làm bằng đất nện mộc mạc nhưng rất có phong cách với đồ nội thất và trang trí bằng đất nung, liễu gai và bông hoa trắng.

Bữa sáng là một ly cà phê espresso pha kiểu Việt Nam thơm phức và bánh mì baguette, một thói quen có từ thời kỳ Pháp thuộc. Nhà hàng ăn trưa và ăn tối thoang thoảng hương thơm của tỏi áp chảo, trong thực đơn đầy các món ăn hấp dẫn như cá nướng, cá xốt, xà lách xoài xanh với tôm.

Bãi Ông Lăng là địa điểm nghỉ dưỡng tuyệt vời dành cho các cặp vợ chồng mới cưới và du khách muốn tìm sự yên tĩnh. Tuy nhiên, địa điểm vui chơi, thu hút khách du lịch chính của Phú Quốc là bãi Dài, bãi biển cát trắng dài hơn 27km. Khắp nơi trên đảo đầy các biển chỉ đường đến vô số nhà nghỉ, quán bar, cà phê...

Trên bãi biển với những hàng dừa thẳng tắp, một đội quân matxa, tẩm quất mời mọc du khách. Không có cảnh người bán hàng lưu niệm mời mọc sấn sổ, không có những đám đông ồn ào. Chỉ có những quán cà phê ven biển, nơi bạn có thể thưởng thức hải sản ngon vào loại nhất thế giới với giá chỉ 10 USD cho hai người. Quả là một điều kỳ diệu khi một trong những bãi biển đẹp nhất châu Á vẫn tồn tại trong trạng thái gần như hoang sơ, tự nhiên dù cách một đô thị 7 triệu dân chỉ một giờ bay.

Khi đã chán đi dạo trên bãi biển, tôi thuê một chiếc xe máy đi khám phá hòn đảo. Tôi bắt đầu với khu chợ sáng đông đúc ở Dương Đông, thị trấn thoang thoảng mùi nước mắm, sản phẩm xuất khẩu nổi tiếng nhất của vùng. Tôi phóng xe về hướng nam, thỉnh thoảng dừng lại để thưởng ngoạn những thác nước, phế tích của một khu nhà tù thời thuộc địa, và chơi trò lặn biển ở khu cực nam của hòn đảo.

Buổi chiều, trên bãi biển hoang vắng phía đông nam của hòn đảo, tôi ngồi trong một quán ăn gia đình nhỏ tên Ái Xiêm, ngón chân rúc vào cát. Dưới tán che của một chiếc dù lá, một cô phục vụ trẻ tuổi mang lò than nhỏ đến bàn tôi để nướng những con tôm hùm to bằng nắm tay và cá nhồng. Được cô bé chỉ cho một cái võng, tôi ngủ ngon lành khi mặt trời lặn.

Thời gian tuyệt vời nhất để đến Phú Quốc là từ tháng 10 đến tháng 2.

 

MARGO PFEIFF (báo The Chronicle)

Nguồn: Tuổi Trẻ